CÁI ĐIẾU BÁT Nõ ngửa lên trời quá tội em Người thông kẻ chọc đã cơn thèm Se dài lỗ nhỏ phồng mang ngậm Khói đậm hơi mù ngỏng mẽ xem Trót phải lòng nhau nào dễ nhịn Đành buông lỏng với việc kiêm khem Say đờ tiếc của còn ham nữa Rỗ phổi vì lao họng toét nhèm.
VIẾT CHO EM. Chợt thoáng buồn trên đôi mắt của em Dẫu quay đi nhưng em nào dấu được Biết bao năm anh theo nghề rong ruổi Vắng xa nhà anh chẳng đón đưa con Lỡ yêu nghề tuy vất vả em ơi Bởi cuộc sống xô bồ nơi đất khách Cố chút thôi cho vai em bớt nặng Chợt thoáng buồn khi thấy họ kề vai. Có những đêm trên đường dài xa thẳm Nhớ con thơ thương vợ ở quê nhà Anh đi mãi gió đêm đông buốt lạnh Thổn thức giông về con nấc gọi tiếng cha. (Lão Quách 01/03/2106)
VIẾT CHO CON.! Đã lâu rồi bố chẳng kể con nghe Những câu chuyện về thời niên thiếu Những trưa hè nắng vàng soi đồng cỏ Những đàn cò đậu trắng cánh đồng xa. Những cung đường nguy hiểm bố vẫn ca Vì trong tim luôn có con bên cạnh Có đôi lần con bên ta nũng nịu Con muốn rằng bố ở lại đừng đi Con ước mình sau này sẽ lớn khôn Vun tay nhỏ chia đi phần gian khó Để cùng nhau bước qua mau ngày cũ Cho bố nhiều cơ hội ở bên con Nhưng con à bố đã chọn nghiệp xe Cho riêng mình bước qua nhiều gian khó Chẳng giầu đâu nhưng đam mê vẫy gọi Bác tài già tiếng gọi thật thân thương Dẫu biết rằng bố đi mãi phương xa Rất rất lâu mới quay về bên mẹ Nhưng con yêu hãy vui đùa cùng bạn Bố sẽ về khi bóng ngả chiều đông.! LQ 04/03/2016