1. Chào mừng đến với CaravanVN!
    Nếu bạn thấy nơi đây thú vị, tại sao lại không đăng ký tham gia để trao đổi cùng mọi người. :)
    Bỏ qua thông báo này

Sài Gòn ơi,Bo về rồi.

Thảo luận trong 'Thảo luận trò chuyện' bắt đầu bởi msBo, 5/12/15.

  1. msBo

    msBo Thành viên mới
    Home sweet home

    Tham gia:
    22/11/15
    Bài viết:
    80
    Đã được thích:
    133
    Bo cảm ơn chị Xuanlynh nhiều.Mấy hôm đi công tác suốt rối ốm nên mãi chưa gửi quà cho các con.Mai Bo sẽ tranh thủ ck để kịp góp chút ít cho các con.Ngày 22,nếu thu xếp được Bo sẽ cùng mọi người đi phát quà chị nhé.Mong gặp chị và mọi người,mong thấy nụ cười của các con.
     
    Đậu xanh, XuanThang, B.7471 người khác thích nội dung này.
  2. khoai

    khoai Thành viên mới

    Tham gia:
    19/12/13
    Bài viết:
    417
    Đã được thích:
    1,150


    Cuộc sống người bán vé số ở Sài Gòn


    Sài Gòn như một điểm dừng không thể đi thêm được nữa của người lao động nghèo. Mặc dù Sài Gòn đất chật người đông nhưng có vẻ như bất kì người lao động từ miến Bắc, miền Trung hay miền Tây Nam Bộ nào khi đi tìm đất hứa đều nghĩ đến Sài Gòn. Có người vào Sài Gòn để làm thuê, phụ hồ, chạy xe ôm, chạy xe ba gác, người ít vốn, không đủ sức khỏe thì đi buôn đậu phộng rang, đi bán me xoài cốc ổi, bán trái cây dạo. Và những người quá nghèo, vốn liếng duy nhất có thể cầm cược với người khác là thẻ căn cước thì họ sẽ dùng thẻ căn cước cầm cho đại lý vé số để mang vé số đi bán mỗi ngày.
    [​IMG]
    Đất chật người đông, cạnh tranh khốc liệt
    Việc bán vé số trên đất Sài Gòn thời kinh tế khó khăn nghe ra hết sức chật vật, cạnh tranh khốc liệt mà trong cuộc cạnh tranh này, người nghèo bao giờ cũng thua thiệt nhiều thứ. Có một điểm chung là đa phần người lao động Quảng Nam và Quảng Ngãi đều chọn nghề bán vé số trên đất Sài Gòn để sống qua ngày. Và nếu như thử dạo một vòng trên các quận Sài Gòn, dễ dàng bắt gặp người bán vé số gốc Quảng Nam, Quảng Ngãi chiếm số đông, sau đó đến người Bình Định, Phú Yên và thi thoảng gặp một vài người đến từ miệt Tây Nam Bộ.

    Một người bán vé số tên Lý, đến từ Thăng Bình, Quảng Nam, chia sẻ: “Một bữa thì kiếm bảy chục, bốn chục, năm chục kiếm tiền qua bữa. Nếu mình đau thì họ cho một lon sữa hoặc Tết thì có chai dầu với gói bột ngọt. Giờ đi không nổi, xa quá mỏi chân đi không nổi bằng mấy đứa con gái nó mạnh. Buổi sáng thì ăn bánh mì năm ngàn, hoặc tô bún, nếu có tiền thì ăn mười ngàn, không có thì ăn năm ngàn, bảy ngàn giống ổ bánh mì. Buổi trưa cũng ăn cơm năm ngàn nếu họ không bán thì mua bảy ngàn. Bữa nay họ ít trúng nên họ ít mua, bán không ra, đi chết người luôn.”
    Theo bà Lý, hiện nay, số lượng người Quảng Nam, Quảng Ngãi đi bán vé số trên đất Sài Gòn chiếm rất đông, họ sống tập trung ở các khu nhà trọ trong quận Tân Bình và Gò Vấp. Sở dĩ người bán vé số sống tập trung ở hai quận này vì đây cũng là hai địa điểm có người miền Trung định cư trên đất Sài Gòn nhiều nhất. Chỉ riêng khu xóm chợ Bà Hoa, Tân Bình đã có đến vài trăm người Quảng Nam, Quảng Ngãi vào trọ để bán vé số.

    Cũng trong khu vực này, chiếm hầu hết là người Quảng Nam định cư, chính vì có nhiều đồng hương đi trước, đã ổn định ở nơi đây nên những lao động nghèo đã chọn đất Tân Bình và Gò Vấp như một chỗ dựa lúc sa cơ lỡ vận mặc dù tình đồng hương ở đây cũng không giúp được gì cho họ. Nhưng dẫu sao, có chung giọng nói, thói quen và quê cũ cũng giúp những người tha phương cầu thực cảm thấy ấm lòng nơi đất khách quê người.

    Nhưng cũng theo bà Lý, cuộc cạnh tranh trong nghề bán vé số càng lúc càng trở nên khốc liệt, đôi khi chính các đồng hương với nhau trở thành đối thủ đáng sợ của nhau. Ví dụ như một người Quảng Nam hay Quảng Ngãi đã ổn định, có nhà cửa nơi Sài Gòn sẽ dễ dàng trụ lại trong cơn lốc kinh tế trượt dốc. Một người thất nghiệp chỉ cần bày một chiếc bàn trước cửa nhà, nhận một loạt vé số về bán và khi bán họ sẽ có chế độ ưu đãi đặc biệt cho khách hàng, sẽ hút khách gấp nhiều lần so với người đi bán dạo.

    Ví dụ như trường hợp khuyến mãi một cặp vé 50 tờ, nếu trúng hai số cuối của giải đặc biệt sẽ được nhận 500 ngàn đồng. Nếu làm một phép toán kinh tế, chuyện này rất đơn giản. 50 tấm vé loại 10 ngàn đồng, người bán sẽ lãi được 50 ngàn đồng theo mức hoa hồng 10%. Và khi bán xong cặp vé 50 tấm, đại lý chỉ cần gọi điện thoại cho số đề, ghi hai số cuối của cặp vé vừa bán theo diện đầu đuôi hoặc theo diện đuôi chừng 20 ngàn đồng.

    Nếu tối đó xuất hiện hai số cuối trong giải đặc biệt, đại lý vé số sẽ trúng đề được từ bảy trăm ngàn đồng nếu ghi đầu đuôi đến một triệu bốn trăm ngàn đồng nếu chỉ ghi số đuôi. Như vậy, vẫn lãi được 30 ngàn đồng từ hoa hồng mà vẫn dư được 200 ngàn đồng hoặc 400 ngàn đồng nếu xuất hiện hai số đuôi, sau khi đã thanh toán giải thưởng cho khách.

    Chính nhờ lợi thế ngồi tại chỗ, bán cặp lớn và thu hút được những khách hàng chịu chơi bởi số lượng vé nhiều, phong phú, khác xa với người đi bán dạo chỉ có lèo tèo một đến hai trăm vé, trong đó gánh cả tiền thuê phòng trọ, tiền ăn, tiền tích lũy phòng khi đau ốm, tiền gửi về giúp đỡ gia đình ngoài quê. Nói theo cách gì, người bán vé số dạo cũng không thể nào cạnh tranh nổi với các điểm bán cố định.

    Thu nhập ngày càng teo tóp
    [​IMG]
    Một người bán vé số đang mời khách. RFA photo

    Một người bán vé số tên Nhường, đến từ Quảng Ngãi, hiện trú ngụ tại Gò Vấp, Sài Gòn, chia sẻ: “Tuổi già mà đi bán vé số là bất đắc dĩ vì cuộc sống mà phải làm, chứ nắng thế này đi đau đớn lắm. Vì không có con cháu, không có nhà cửa nên phải ở nhờ nhà họ. Bữa trưa gặp dọc đường thì ăn đại một miếng.”
    Theo ông Nhường, việc đi bán vé số mỗi ngày, nếu nói lãng mạn một chút là đánh cược sự may mắn cho một ai đó thì cũng là việc đánh cược sự may mắn và sức khỏe của bản thân với nắng mưa, với xe cộ ngược xuôi và với bản thân mỗi ngày thêm mệt mỏi, rời rạc, hết muốn sống.

    Nhưng con người, một khi còn thở thì còn phải biết lăn lê ngoài đời để kiếm ăn. Mặc dù với tuổi đời thuộc vào dạng “cổ lai hy” nhưng ông không có nơi nương tựa, nếu nghỉ bán vé số cũng không có gì để ăn, không có chỗ để ở. Ông có mệt cũng phải bước ra đường mà mời từng tấm vé số. Nếu bỏ cuộc về quê, cái nghèo sẽ chào đón ông trong vòng vài ngày, sau đó cái đói ghé đến, thậm chí chết không có tiền mua quan tài. Chính vì vậy, ông phải nỗ lực mỗi ngày để dành dụm, tích lũy phòng khi nhắm mắt xuôi tay, hàng xóm có cái để mua giùm ông chiếc quan tài.

    Hiện tại, mỗi ngày ông Nhường đi bộ từ mười đến hai chục cây số, dạo qua các quán cà phê, quán cơm ở các quận Gò Vấp, Tân Bình, có khi xuống đến quận Thủ Đức rồi lại quay về đại lý trả vé số thừa trước bốn giờ chiều. Dù mệt cỡ nào ông cũng phải có mặt tại đại lý lúc bốn giờ kém. Nếu về không kịp, số vé thừa ông phải tự ôm lấy và đền tiền cho nhà nước.

    Có ngày đi bán chỉ kiếm được hai chục ngàn đồng, cũng có ngày mưa gió, không thể bán được, ông chỉ cầu trời bán cho được mười tờ quanh quẩn chỗ quán cà phê gần phòng trọ và đội mưa đến đại lý trả vé. Có được mười ngàn, ông sẽ mua được một gói mì tôm loại rẻ và hai ổ bánh mì không. Như vậy đã đủ một bữa ấm lòng. Trường hợp trời không mưa mà bán ế thì ông sẽ đến quán cơm từ thiện giá hai ngàn đồng để ăn. Cũng có bữa ông được hàng cơm cho cơm để ăn.

    Ông Nhường nói rằng đâu chỉ riêng ông già cả, khó khăn phải bươn chải trên đất Sài Gòn này mà hầu hết những người già không nơi nương tựa, chưa đủ tám mươi tuổi để nhận mỗi tháng 180 ngàn đồng của nhà nước hằng tháng, thì đều phải bươn bả ngược xuôi, đều phải chật vật kiếm ăn qua ngày giữa đất Sài Gòn. Dù sao ông cũng cám ơn Sài Gòn đã mở rộng vòng tay cưu mang ông và những người cùng khổ giống như ông!

    Nguồn rfa.org

    (Khoai sưu tầm)
    P/S: có lẽ để thấy được nụ cười của ba mẹ, ông bà của các con đang phiêu bạt sinh nhai trên đất Saigon sẽ chẳng dễ !
     
    #32 khoai, 16/12/15
    Sửa lần cuối: 16/12/15
    thang455411Xuanlynh thích nội dung này.
  3. khoai

    khoai Thành viên mới

    Tham gia:
    19/12/13
    Bài viết:
    417
    Đã được thích:
    1,150
    Ở SÀI GÒN, CÀ PHÊ VỈA HÈ LUÔN LÀ… NGON NHẤT!


    Nguyễn Gia Định

    ‪ Quả là không thể tưởng tượng một ngày Sài Gòn không có cà phê vỉa hè. Không thể tưởng tượng con đường nào thiếu quán cà phê vỉa hè. Bao nhiêu xó xỉnh hẻm hóc, đầu chợ góc phố, bến xe bến đò, bệnh viện, trường học, doanh trại quân đội, công xưởng là bấy nhiêu khu vực tốt lành cho cà phê bén rễ.

    Người Sài Gòn hầu như không ai là chưa ngồi cà phê một bận. Nói không ngoa, người ta uống cà phê từ hồi còn bị người nhà ẵm theo ra quán, múc muỗng cà phê đen lừa đổ vào miệng. Cái miệng bé xíu chóp chép nuốt vào nhổ ra, khóc bệu bạo…

    Để ra quán cóc, chả cần vốn và mặt bằng nhiều. Chỉ cái bàn nhựa (trước đây là bàn gỗ, sau đó chỉ mỗi cái ghế cây thôi cũng được!) kê đồ pha chế lỉnh kỉnh, cái hỏa lò và ít bộ ghế nhựa. Ngoài người bán, còn thêm đứa nhỏ làm chân bưng bê. Nước nôi, khăn lau, củi đóm… đút cả xuống gậm bàn.

    Công an tới, nhanh chóng gửi hết đồ vào nhà gần đó. Người bán người uống đứng khơi khơi làm như vô sự. Công an đi, lại ngồi tiếp. Biết vậy là vi phạm luật, song dường như ai cũng thấy đó là chuyện bình thường, kể cả những chiến sĩ công an hết giờ làm việc, mặc áo “thường dân” cũng rủ nhau ra đầu hẻm “làm cái đen”!.

    Để ngồi quán cóc, chả cần có điều kiện gì. Ngay cả tiền, nhiều khi cũng miễn! Người tới chốn này như thể người nhà. Anh quần đùi, cởi trần cũng tư cách ngang thầy công chức áo cổ cồn cravate, thơm nước hoa cạo râu. Chị gái ẵm con, kêu ly xây chừng đoạn bỏ đi mua ổ bánh mì, trở lại vừa ăn vừa uống ung dung, xong ký sổ. Ông Tư hưu trí, chú nhà báo, anh xe ôm ế khách kẻ đánh cờ, kẻ ngồi chầu rìa hút thuốc nhẩn nha, bên cạnh đám thiếu niên chơi đâu đó tạt vào, sáu em kêu ba ly trà đá.

    Bao nhiêu gương mặt, bao nhiêu đoạn chuyện trò, bao nhiêu kiểu sống, bao nỗi vui buồn, bao năm tháng… Tất cả làm nên phong cách không lẫn vào đâu được của người Sài Gòn - mà khi xa quê, thậm chí bỏ xứ, nhiều người vẫn vì nó thẫn thờ rơi nước mắt lúc tinh mơ, khi khuya khoắt chong đèn, lúc đau bệnh co ro nhìn tuyết rơi.

    Cà phê cóc, cà phê vỉa hè hầu hết đều không tên. Người ta gọi theo tên hẻm tên phường, tên chủ quán, kiểu “ra Văn Khoa đi mày”, “tao ngồi Vạn Hạnh”, “lại xuống chỗ Em Hà”…

    Cà phê cóc không có nhạc, không máy lạnh, không hoa lá cỏ cây, ghế bàn sang trọng mà chỉ có bụi đường, nắng mưa và tiếng đời sống chung quanh, ồn ào hừng hực. Bên ly cà phê đen, thảnh thơi ngồi nhìn mọi sự, gặp mọi người, kể cả gặp chính mình. Không khoe khoang, làm dáng sang trọng, không sợ bóng sợ gió ai. Ngồi cà phê này là xuống sát đất rồi. Ai thấy mình nữa mà sợ.

    Lê Thị Kim, một nhà thơ nữ, cựu sinh viên khoa Hoá trường Tổng hợp, có lẽ khó chịu với triết lý “Không cà phê coi như không sống nổi của dân Sài Gòn”, bèn viết bài “Ra khỏi quán cà phê” để hài tội cà phê: Xin anh nhớ cho rằng - Cha ông ta không có cà phê buổi sáng - Vẫn có Chi Lăng, Bạch Đằng, Đống Đa…

    Chẳng lẽ vua Quang Trung trước giờ xuất binh ra Bắc cứ phải dùng ly cà phê đen? Bài thơ làm năm 1984. Nước chảy qua cầu lâu rồi, chắc chị Kim cũng đã kịp uống cà phê nhiều và cười xòa về bài thơ dạo trẻ. Còn chúng ta, đi trên đất Sài Gòn, biết nhiều dạng quán xá cũng chẳng tội lỗi gì. Cứ tùy tâm trạng, tùy đối tác, tùy hoàn cảnh mà chọn nơi nhìn giọt cà phê rơi từ “cái nồi ngồi trên cái cốc”...

    Dù là thế hệ 5X… hay n+1 X đi nữa thì khi ra khỏi quán cà phê mọi người cũng đều bước về phía mặt trời, như nhau. Phía trước hay phía sau mặt trời, chẳng có gì khác cả…

    [​IMG]
    [​IMG](Khoai sưu tầm)

    P/S: Khoai thích bài viết này dù Khoai rất ít khi uống Cafe!
     
    Tu Ech Sai Gonthang455411 thích nội dung này.
  4. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Tham gia:
    26/10/12
    Bài viết:
    1,681
    Đã được thích:
    5,765
    Nói về văn hóa cafe ở Sài Gòn mình còn nhiều cái hay dữ lắm Bác khoai nhe. Giờ nhiều bạn trẻ không biết uống cafe kho, hiện ở Q.5 vẫn còn 1 chỗ bán cafe kho, cực hay! Ai trả tiền mặt thì trả, ai ghi sổ thì chỉ cần báo tên, vậy thôi, đơn giản và chất vô cùng......Em có hỏi họ, rủi họ đi luôn hỏng trả tiền sao bán tiếp......bác chủ chỉ cười nói xưa giờ có ai làm vậy đâu, làm vậy tụi tui đâu còn tới giờ.

    Văn hóa cafe Sài Gòn là vậy, mộc mạc, giản đơn nhưng lại đầy ắp tình người.......
     
    thang455411 thích nội dung này.
  5. thang455411

    thang455411 Thành viên mới
    Bắt buộc phải thay đổi để đừng.... đổi thay

    Tham gia:
    6/11/15
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    757
    Đợi bài văn hoá ... nhậu SG
     
    Xuanlynh thích nội dung này.
  6. Tu Ech Sai Gon

    Tu Ech Sai Gon Administrator
    Hãy lái lên phía trước, nơi đó là cả bầu trời xanh.....

    Tham gia:
    26/10/12
    Bài viết:
    1,681
    Đã được thích:
    5,765
    Anh nhậu nói ít thì không thể là ít mà nói nhiều cũng chẳng dám nói là nhiều......nhưng để hiểu được và viết lên hết cái tinh túy như bài cafe này là cả 1 kỳ công.....,nếu viết được gởi báo lấy nhuận bút đi nhậu......rồi lấy bài đó gởi lên diễn đàn luôn nha Thắng ơi......
     
    thang455411 thích nội dung này.
  7. khoai

    khoai Thành viên mới

    Tham gia:
    19/12/13
    Bài viết:
    417
    Đã được thích:
    1,150


    Ừa, lạ quá, cái tên Cafe kho ? Khoai nghe lần đầu đấy! không biết hương vị thế nào, cách pha ra làm sao mà có tên kì vậy? Tư Ếch cho địa chỉ đi, mình sẽ ghé ,nếu vui thì thử uống chịu/ghi sổ để có cớ quay lại lần sau! Hay ta offline cafe kho thử xem sao cả nhà oi?
     
    Xuanlynhthang455411 thích nội dung này.
  8. thang455411

    thang455411 Thành viên mới
    Bắt buộc phải thay đổi để đừng.... đổi thay

    Tham gia:
    6/11/15
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    757
    Nó là caphe pha sẳn hay caphe pha vợt khác với pha phin, giờ ở Cantho đa số (90%) vẫn pha sẳn, pha phin sẽ mắc hơn và mình đợi lâu hơn. Nhưng caphe kho phải đúng chỗ mới ngon.
     
    #38 thang455411, 18/12/15
    Sửa lần cuối: 21/12/15
    Xuanlynh thích nội dung này.
  9. thang455411

    thang455411 Thành viên mới
    Bắt buộc phải thay đổi để đừng.... đổi thay

    Tham gia:
    6/11/15
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    757
    Sài Gòn ơi, Bo về chưa ??!!
     
  10. thang455411

    thang455411 Thành viên mới
    Bắt buộc phải thay đổi để đừng.... đổi thay

    Tham gia:
    6/11/15
    Bài viết:
    612
    Đã được thích:
    757
    Sài Gòn ơi, Bo đâu rồi !!??
     
    Đậu xanh thích nội dung này.

Chia sẻ trang này